Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Suy nghĩ bó buộc bởi cái Facebook

Chắc phải đến mấy tháng rồi kể từ blog trước. Mọi chuyện cứ thế mà xảy ra thật tự nhiên, tôi vẫn luôn nghĩ rằng: có rất nhiều điều sẽ xảy mà mình chẳng thể nào đoán trước được nhưng sẽ có 1 số ít trong đó mà mình tự tin có thể đoán trước được hay biết chắc chắn nó có xảy ra hay không. Nhưng tôi đã quá tự tin rồi, có lẽ cái phạm vi ít ỏi đó của tôi nên thu hẹp lại, thu hẹp lại ở quan bản thân mình thôi, thu hẹp chi ở bản thân vs độ tin cậy 95% thôi vì chính tôi còn tự đáng mất niềm tin ở bản thân cơ mà. Thật chán! Nhờ...
Cái cách mà tôi quản lý các mqh có lẽ vẫn ko ổn chút nào. Tôi đã rất cẩn thận rồi mà, thậm chí t còn lại rất ít bạn, hay là chính vì thế nên lại mới có vấn đề? Bạn thôi mà, hay có khi còn chưa cả là bạn... Mà dù sao tôi cũng cảm thấy mình làm tốt rồi, tôi chấp nhận là kẻ cững đầu để  giữ những quy tắc của riêng mình. Tôi đã trân trọng từng giây phút rồi, còn giờ là những thay đổi, nó nằm ở mỗi người và sự lựa chọn của mỗi người sẽ quyết định cách mà chúng ta gặp lại.
Dù sao thì bây giờ, quãng thời gian này tôi sẽ chẳng có gì cả, chẳng là gì cả và tôi đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận tất cả. Tôi chỉ là vẫn hi vọng sẽ gặp một người bạn có thể nói được mọi thứ mà tôi chẳng muốn nói với ai. CHỈ LÀ HI VỌNG...

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2018

Suy nghĩ vẩn vơ của kẻ bận rộn thừa thời gian.

   Mỗi người sẽ chọn cho mình cách sống khác nhau, chẳng ai có thể ép buộc được, nhưng tôi thật sự thấy tiếc cho họ. Thật sự chỉ là thay khác đi 1 chút tư duy thì đã là một con người khác rồi, hay chính những suy nghĩ thôi cũng đã là một khả năng rồi và thường thì con người phải tìm kiếm cái chưa hoàn thiện kia, hành động hoặc tư duy? Mọi thứ diễn ra hoàn toàn là do sự lựa chọn của chính bạn, nếu bạn muốn như vậy thì cả thế giới sẽ như vậy, tôi cũng sẽ như vậy. Dù tôi chẳng phải chịu tác động gì từ những lựa chọn của các bạn cho lắm nhưng tôi thật sự thấy tiếc. Có thể là tại thời điểm này tôi chưa đủ nhận thức về những điều đó nhưng tôi thấy rõ các bạn mất những gì rồi, vẫn rất kiên trì vs suy nghĩ của mình và tôi cũng chỉ là  1 người lướt qua ko mang nhiều ý nghĩa nên chỉ có thể ngậm cười tiếc nuối :))
    Ai rồi thì cũng sẽ phải thay đổi, nhưng thay đổi ra sao thì đó là lựa chọn của chính bạn. Công việc, gia đình, các mối quan hệ khác nảy sinh đều thay đổi ta mỗi ngày, đối với chính tôi có những sự thay đổi làm mình cảm thấy hào hứng, hạnh phúc, nhưng cũng có những thứ thật buồn, thật đau đớn. Sự thay đổi của cả những người xung quanh, những người tôi quan tâm hay từng quan tâm cũng khiến tâm trạng tôi đổi khác. Có thể buồn, có thể vui nhưng những thứ đã từng, những thứ tôi thấy tốt đẹp nhất sẽ được tôi giữ lại và trân trọng. Có thể chỉ là lướt qua đời nhau thôi nhưng tôi cũng mong chúng ta đều sẽ lưu giữ lấy những thứ đẹp nhất về nhau. 
   Đây là những khoảng thời gian cuối rồi, tôi sẽ trân trọng tất cả, mọi thứ tốt đẹp sẽ theo tôi mãi, tôi sẽ "tắm" trong những thứ mà tôi cho là tuyệt vời nhất. Tôi sẽ không hối hận gì khi mọi thứ đã trôi qua vì tôi đã làm tất cả những gì mình cho là có thể. Rồi mai đây tôi sẽ dõi theo tương lai của các bạn xem nó sẽ ra sao, hãy chứng minh rằng những điều tôi đã nghĩ về các bạn là sai nhé. Thân!

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2018

Những ngày bỏ trống!

Những ngày như thế này, lo ăn, lo ngủ, lo làm gì cho hết chán rồi chẳng làm gì cả. Đang phải làm khóa luận, sắp đi học TA, ko phân bổ được thời gian, lo này sợ kia... có tới "n" lý do mình tự thuyết phục bản thân cho cái sự Lười này. Mặc dù biết là phải làm gì đó đi, phải ra ngoài đi, đọc hết quyển sách đó đi, nhưng cuối cũng vẫn chẳng làm gì???????
Thời gian đã chẳng còn nhiều, tự nói với bản thân rằng: "tao xem bao giờ mày bắt đầu làm" ???
Chắc mình đã đạt đến cái đỉnh cao của sự lười nhác rồi.
BÊN TRONG VẪN CÓ MỘT NIỀM TIN MÃNH LIỆT VỀ NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG LÀM NHƯNG SAO SUY NGHĨ THÌ LẠI NGHI NGỜ CHÍNH MÌNH ĐẾN THẾ CHỨ.